Chủ nhật, 05 20th

Last update03:01:37 PM

  • REGISTER
    *
    *
    *
    *
    *
    *

    Fields marked with an asterisk (*) are required.

Quà tặng tâm hồn

                     “Nếu là hoạ sĩ, tôi đã vẽ tranh với các con.

                      Nếu là nhạc sĩ, tôi đã sáng tác nhạc.

                     Nhưng tôi lại là một thầy giáo.

                     Vậy nên tôi giảng bài.”

 

 

 

   Randy Paush đã viết như vậy trong cuốn sách “Bài giảng cuối cùng” (“The last lecture”) của mình. Cuốn sách này đã truyền cho tôi cảm hứng để ước mơ, để làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa và hơn hết, nó đã khiến tôi nhận ra giá trị, tầm quan trọng của người thầy.

Tác phẩm "Bài giảng cuối cùng" của Randy Paush

   Randy Paush là một giáo sư giảng dạy tại Trường Đại học Carnegie Mellon, Mỹ. Ông đã viết cuối sách này trong vài tháng cuối cùng sau khi phát hiện mình mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Cùng với sự trợ giúp của một người bạn, Jeffrey Zaslow, họ đã cùng nhau hoàn thành cuốn sách và xuất bản tới 18 quốc gia khác nhau. Sự thành công của cuốn sách đã để lại dấu ấn của Randy trong ngành giáo dục của nước Mỹ và cũng thành công để lại dấu ấn của ông trong lòng những người đã tham dự bài giảng cuối cùng của ông và những người đọc cuốn sách này.

 

   Xuyên suốt cuốn sách là những câu chuyện Randy kể kể về ước mơ thuở nhỏ của mình, cuộc sống thường ngày và vài mẩu chuyện nhỏ từ quá khứ cho tới hiện tại. Điều quan trọng là: những gì ông muốn truyền đạt qua câu chuyện không phải là sự hoài niệm, không ướt át và cũng không dông dài như một người bị bệnh ung thư giai đoạn cuối hay làm. Thay vì viết về cái chết, ông gieo rắc vào tâm trí người đọc những điều tuyệt đẹp về ước mơ, cách thức để đạt được chúng, và về sự sống. Điều ông muốn giảng giải cho những học giả không phải là kiến thức phổ thông ngày thường, giống như một giáo sư hay làm, ông giảng cho mọi người về niềm vui cuộc sống.

   Bên cạnh việc viết sách, Randy còn thực hiện bài giảng dựa theo cuốn sách tại trường Carnegie Mellon, được tham dự bởi hơn 500 người. Điều này chứng tỏ sức ảnh hưởng của Randy có thể lan truyền rộng rãi, đó cũng là sức mạnh, ý chí, nghị lực sống của một người bệnh như ông. Trong khán phòng, có các học giả ở nhiều lứa tuổi khác nhau: từ những học sinh cũ của ông, những người đồng nghiệp cho tới những ông lão, bà lão cũng tới tham dự bài giảng. Randy đã đưa họ tới nhiều cũng bậc cảm xúc chỉ trong một tiếng đồng hồ. Ông trình bày bài phát biểu sâu sắc về chủ đề "thực sự đạt được những giấc mơ của mình". Các sinh viên ví bài giảng của ông vào ngày hôm đó chẳng khác nào một bữa tiệc tràn ngập các cung bậc cảm xúc bao gồm cả tiếng cười lẫn những giọt nước mắt.

   Những bài giảng không nhất thiết là phải về những kiến thức toán học, vật lí, tin học,... mà đó cũng có thể là kiến thức cần thiết cho đời sống xã hội: cách giao tiếp, ứng xử,... Giáo sư Randy đã kể cho những học giả của mình nghe về ước mơ hồi nhỏ, từ đó dạy cho họ cách để đạt được ước mơ; ông nói với họ về lời xin lỗi, từ đó chỉ cho họ ý nghĩa của lời xin lỗi; ông kể chuyện về gia đình thân thương của mình, từ đó cho họ thấy hạnh phúc thực sự là gì.

 Bạn Ngọc Khánh lớp 9A1

 Randy không cần mọi người cảm thấy thương tiếc cho ông, như bao nhiêu người bệnh khác. Ông cho mọi người thấy ông là một người đàn ông hạnh phúc với Jai, người vợ xinh đẹp của mình và ba người con, những đứa trẻ được ông ví như thiên thần của đời mình. Họ chính là nguồn động lực to lớn giúp Randy thực hiện bài giảng này. Đây cũng chính là nguyên nhân đích thực: ông muốn ghi lại khoảnh khắc ông đứng trên giảng đường, truyền cảm hứng qua những câu chuyện của mình cho người nghe, sau đó lưu trữ thành những khoảnh khắc dành cho ba đứa con của mình sau này. Một người cha như Randy yêu thương con nhiều như bao người cha khác, ông không muốn bị lãng quên trong kí ức của những đứa con nhỏ. Ông đã chọn một cách sáng suốt để ghi lại trực tiếp hình ảnh của mình với mong muốn: trong tương lai, khi Logan, Dylan và Chloe (ba đứa con của Randy) lớn lên, chúng sẽ cảm thấy tự hào về bố của mình, một người bố vĩ đại.

   Cầm cuốn sách trên tay, tôi nghĩ lại về những câu chuyện về ước mơ của Randy, rồi nhìn vào tấm bìa của cuốn sách. Đó là hình ảnh một chiếc tàu vũ trụ được vẽ trên nền của một tấm bảng đen, giống như biểu tượng của ước mơ, hoài bão. Và ở giữa tấm bìa là một sợi dây được thắt nơ. Cuốn sách viết về ước mơ nhưng đó cũng là một món quà cho tâm hồn tôi. Một món quà thật ý nghĩa và vô giá!

   Một người thầy như giáo sư Randy Paush đã khơi dậy nguồn cảm hứng vô tận trong tâm trí các sinh viên và học giả của mình, ông đã thành công trên con đường giảng dạy. Cũng giống như bao người thầy khác mà chúng ta gặp trong đời, họ luôn để lại cho chúng ta những ấn tượng khó quên: có thể là một bài giảng đặc sắc hay những khoảnh khắc vui vẻ trong lớp học. Những người thầy luôn là những người truyền lửa tâm huyết, tận tình. Họ chỉ đạt được thành tựu lớn nhất khi học sinh của mình thành công trên con đường tích luỹ kiến thức. Giống như Randy, ông đã lưu lại dấu ấn sâu sắc cho người đọc và các học giả của mình với “Bài giảng cuối cùng”, đó là ‘bài giảng’ đặc biệt với những kiến thức về đời sống mà chúng ta hiếm có thể học được ở một cuốn sách nào khác.

Ngọc Khánh- 9A1

 

  

 

Cộng đồng Pascal

Liên hệ

  • Add: Lô TH2, Khu Đô thị mới Hoàng Quốc Việt, Cổ Nhuế, Hà Nội
  • Tel: (+84) 4 6656 2888
  • Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.